Tháng 9… Lối cũ ta về…
Lối cũ ta về…
Có những bức thư viết vội “bỏ quên” dưới gầm bàn ai đó, để rồi hồi hộp, thấp thỏm đợi chờ hồi âm.
Tháng 9 rồi đấy em. Mùa thu đang thơ thẩn trên mọi nẻo đường, còn anh vẫn một mình hoài niệm về một thời xa vắng…
… Nơi ấy có những tháng ngày trung học đáng nhớ, những buổi leo tường, trốn học của lũ học trò ma mãnh.
Có những phút giây xao xuyến, đỏ mặt trước sự quan tâm của ai đó.
Có những lần tay đan vào nhau đi dưới cơn mưa phùn nhẹ, để rồi đứa nào cũng mong con đường này sẽ kéo dài mãi mãi.
Có những bức thư viết vội “bỏ quên” dưới gầm bàn ai đó, để rồi hồi hộp, thấp thỏm đợi chờ hồi âm.
Ngày ấy, em đã từng là cô bé hồn nhiên, chỉ biết bám theo anh đòi ăn vặt, anh chẳng trách móc mà còn tình nguyện mua đồ ăn cho em.
Anh đã nghĩ mình sẽ bình yên bên em mãi mãi, thế nhưng… chuyện tình học trò ấy rốt cuộc cũng tan vỡ. Chúng ta không nhìn mặt nhau từ dạo ấy, anh không dám nhắc đến tên em bởi sợ vết thương lòng một lần nữa bị đào bới.
Tháng 9 rồi em ạ, anh thầm mong một lần trở lại con đường xưa, góc bàn xưa… và hơn hết, nơi ấy sẽ có em xuất hiện…